Là thành viên gạo cội, từng tham gia nhiều chuyến thiện nguyện của OFTH nhưng chưa bao giờ tôi có nhiều cảm xúc như chuyến đi "Hướng về Miền Trung thân yêu" lần này.

Chuyến đi "Hướng về Miền Trung thân yêu" lần này có đích đến là xã giáp biên Trường Sơn, thuộc huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. Tính đến thời điểm chúng tôi khởi hành (6/11/2020) nơi đây vẫn còn 2 bản đang bị cô lập bởi nước, 4 bản còn lại thì đường và cầu đã bị phá hủy.

Phải nói thật, trước chuyến đi khi nghe những thông tin từ cụ Kim Chung tôi đã lo lắng thậm chí cân nhắc "Có khi nên ở nhà" bởi vì chuyến đi quá nguy hiểm. Nhưng cũng trong lúc đó tôi lại nhìn thấy sự quyết tâm của anh em trong đoàn (đặc biệt là từ cụ Đinh Văn Thu và Quang Vượng). Thế nên thôi dằn lòng nộp phí để tăng thêm sự quyết tâm.

Đoàn chúng tôi (OFTH) đón đoàn OF tổng ở trạm dừng nghỉ Quân Hằng - đường tránh Thanh Hóa, sau đó cả đoàn chạy vào Nghệ An và dừng nghỉ ăn trưa. Ở đây đoàn đã được OF Nghệ An đón tiếp chu đáo. "Chém dưa chém dứa" với nhau nhiều năm trên diễn đàn chứ chưa bao giờ gặp nhau ngoài đời nhưng tình cảm anh em dành tặng nhau như những người bạn lâu năm, vẫn nồng nàn thân mật (dù anh cầm chén rượu, em cầm cốc nước lọc vẫn vui vẻ cạch nhau)

Chào Nghệ An, chạy vào địa phận Hà Tĩnh, Quảng Bình thì trời bắt đầu mưa, càng vào sâu trời mưa càng nặng hạt, có những lúc gạt mưa gạt không kịp. Tôi lại càng lo lắng cho đoàn ngày mai vì cung đường biết được khó khăn hơn rất nhiều. Nhưng thôi, lo thì cũng chẳng để làm gì! Lại vác đàm tếu táo chém gió với nhau.

19h30 đoàn tới nơi nghỉ ngơi. Ăn tối mà anh em vẫn bàn tính xem mai đi như thế nào, phân việc ra sao. Nhìn thấy nét bình tĩnh của anh em trưởng đoàn, mình cũng yên tâm phần nào. Lão Lọ Mọ hỏi:

- Mai xe mày vẫn vào chứ hay vứt ở lại đây?

- Vào chứ (nghĩ bụng, cùng lắm các bố kéo tôi là cùng chứ gì),

Lão chốt:

- Liều nhỉ, 1 cầu mà dám vào, 5 lit 1 lần kéo.

- Nhận! (nhưng vẫn lo mất cơ số 5 lit)

Sáng dậy đoàn tranh thủ ăn sáng và chia đồ để vào bản, 1 mũi đi thuyền vào bản Hôi Rấy và Nước Đắng. Mũi này lão cá Thu, Tuấn Trọng đảm nhiệm. 2 mũi còn lại đi xe, Tôi và lão Ngô Kiên Cường vào Trung Sơn và Dốc Mây, còn lại Vượng Nguyễn Quang và mợ Hằng Thu vào bản Sắt. Chốt việc xong anh em lên đường.

- Anh mua bỉm rồi yên tâm mà lái (chẳng hiểu đùa hay thật nhưng mình cũng yên tâm hơn)

Cuối cùng đoàn cũng vào đến bản, đến nơi mới biết sự khó khăn của người dân tộc Vân Kiều ở đây. Họ đã khó khăn quanh năm rồi, nhưng mùa lũ năm nay họ càng khó khăn bội phần. Cũng may mà có chính quyền, quân đội dựng lán trại để ở tạm. Nhìn người dân ở đây, nhất là những em trẻ nhỏ, qua ánh mắt và nụ cười của họ mới thấy niềm tin vào cuộc sống. Dù phần cứu trợ của đoàn là ít ỏi nhưng dù sao là tấm lòng chia sẻ khó khăn đối với người dân Miền Trung, "lá lành đùm lá ránh", đúng với tinh thần, con người Việt Nam.

Tôi còn được nghe các anh chị em kể lại: Nhóm vào bản Sắt khi 4 xe vào tới bản. Trưởng đoàn Nguyễn Quang Vượng yêu cầu anh chị em không được xuống thuyền hết, mà mỗi xe ở lại 1 người để trực chiến, quan sát phía sau, nếu không may núi bị rạn nứt, có hiện tượng đất đá đổ xuống thì ae sẽ nhanh chóng chạy xe thoát khỏi khu vực nguy hiểm, bảo vệ tài sản cho các chủ xe (Như vụ sạt đất trôi xe ở Sơn La thì nhọ quá).

Qua chuyến đi này, tôi cũng cảm ơn BQT OFTH đã có 1 hoạt động đầy ý nghĩa. Cảm ơn cụ Tuấn Hoàng OF Quảng Bình đã hỗ trợ đoàn rất nhiều từ khảo sát, dẫn đường với lo chỗ ăn ở cho anh em trong đoàn. Lần đầu mang gấu Trang Nguyen đi cùng, lái nhiều cung đường khác nhau, hỗ trợ anh chị em trong đoàn, nhất là Quangnguyen Tran. Tuy về gấu mệt lử nhưng anh chị em trong đoàn đã động viên, nhìn nụ cười của gấu là em biết gấu đã yên tâm khi chồng mình tham gia hội nhóm như thế.

Ofer - Thanh Nguyen