Nếu là tuyến đường nội khu, không có biển cấm dừng hoặc cấm đỗ thì về nguyên tắc, người điều khiển phương tiện vẫn có quyền đỗ xe mà không cần xin phép chủ nhà phía trước.

Thực tế, pháp luật Việt Nam hiện chưa có quy định cấm đỗ xe trước cửa nhà dân, mà chỉ cấm dừng, đỗ tại một số vị trí đặc biệt như trước cổng cơ quan, trụ sở hoặc những nơi có biển báo cấm. Vì vậy, phần lớn tranh chấp phát sinh giữa chủ nhà và người đỗ xe xuất phát từ đặc điểm hạ tầng đô thị và tập quán sinh hoạt, hơn là từ quy định pháp luật.

hai-truong-hop-duoc-phep-do-o-to-tren-via-he-ma-khong-so-bi-phat-1553

Quy hoạch đô thị ở Việt Nam khá đặc thù. Nhà dân có thể nằm sát mọi tuyến đường, từ hẻm nhỏ đến đường lớn, nơi có vỉa hè rộng hoặc thậm chí không có vỉa hè. Trong khi đó, đa số hộ gia đình vẫn sử dụng xe máy để đi lại hằng ngày. Chỉ cần một chiếc ôtô đỗ chắn trước cổng là việc đưa xe máy ra vào đã gặp nhiều bất tiện, dù người đi bộ vẫn có thể qua lại bình thường.

Ở chiều ngược lại, không ít chủ nhà lại mặc nhiên xem phần vỉa hè hoặc lề đường trước cửa là "đất của mình". Vì vậy mới xuất hiện tình trạng tự đặt biển "cấm đỗ xe", để chậu cây, vật cản hoặc thậm chí có những hành động làm hư hỏng xe của người khác nhằm ngăn việc đỗ trước cửa.

Có thể thấy, đây là một mâu thuẫn mà cả hai phía đều có lý lẽ riêng. Người đỗ xe không vi phạm quy định nếu khu vực không cấm, còn chủ nhà lại bị ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày.

Theo tôi, thay vì cấm tuyệt đối việc đỗ xe trước cửa nhà dân - điều rất khó khả thi - nên có quy định theo hướng linh hoạt hơn. Chẳng hạn, người đỗ xe chắn lối ra vào phải để lại số điện thoại liên hệ để chủ nhà có thể gọi khi cần di chuyển xe. Đồng thời, có thể giới hạn thời gian đỗ tại những vị trí này, ví dụ tối đa 30 phút hoặc một giờ. Nếu vượt quá thời gian quy định mà không di chuyển xe, tài xế sẽ bị xử phạt. Cách làm này vừa đảm bảo quyền sử dụng đường công cộng, vừa hạn chế những xung đột không đáng có giữa người dân.